Cảm ơn Bóng và Bon
Mong hai người vui với món quà nhỏ này ^^
BOBOYUNJAE RẤT VUI VỚI MÓN QUÀ CỦA YUKI VS YURI <3! CẢM ƠN HAI BẠN RẤT NHIỀU
!
MONG MỌI NGƯỜI CÙNG THƯỞNG THỨC VUI VẺ <3
U AGAIN
Main Pairing~ ♥YunJae♥
Side Couples~ YooSu & SiCHul
Characters~ Kim JaeJoong, Jung Yunho, Kim Junsu, Park Yoochun, Shim Changmin, Kim Heechul, Choi Siwon, Yoona, Kim Hyun Joong, Kyuhyun, Kibum, Kangin, Leeteuk.
Genre~ Comedy, Drama, and Romance.
Rating~ PG13 ( Sẽ có vài cảnh rated sau này ^^)
Length~ 20-25 chapters.
SUMMARY:
Trong cuộc sống, chúng ta thường hay phải tiếp xúc với những con người luôn gây khó khăn cho mình. Thời gian trôi qua, khi việc gặp gỡ đã bị hạn chế và bạn đang dần quên đi những phiền muộn mà họ gây ra cho bản thân thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn gặp lại họ một lần nữa? Ồ, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua như trước được, phải không nào?
” Cậu là đồ ngu ngốc, thô lỗ, và ngớ ngẩn.”
” Còn cậu là một kẻ ích kỉ, hay bắt bẻ và ngoa ngoắt.”
Đã được sự đồng ý của tác giả
Link: http://winglin.net/fanfic/PurpleSocks/
Chapter 24: Chút ngọt ngào đầu tiên
Phía Jaejoong>>
Sáng hôm sau, điều đầu tiên Jaejoong nghĩ đến chính là Yunho. Suốt cả đêm qua, trong lúc hồi tưởng lại những nụ hôn nồng thắm giữa hai người thì khuôn mặt điển trai của Yunho chính là hình ảnh độc nhất luôn hiện hữu trong tâm trí cậu. Như thường lệ, cậu rời khỏi giường và khoan khoái bước vào phòng tắm. Nhìn vào gương, điều đầu tiên có thể nhận ra đó là một nụ cười rạng rỡ bao trùm trên khuôn mặt cậu.
‘Cậu ấy cũng yêu mình!’ Cậu bật cười vui vẻ và xoay người vòng quanh trong phòng tắm. Niềm hạnh phúc này quả là mới mẻ. Tất nhiên là cậu thích có bạn bè bên cạnh, nhưng khi có một người đặc biệt chỉ của riêng mình, cảm giác ấy hoàn toàn khác biệt, không còn chút gì gọi là trống trải cô đơn trong lòng nữa.
Với tâm trạng hưng phấn, cậu bước tới bồn tắm và mở nước. Khi nước đã đủ ấm, cậu cởi bỏ bộ pijama rồi bước vào bồn. Đôi tay kỳ cọ khắp người, còn đôi môi thì không ngừng ngân nga giai điệu bài hát “Like A Virgin” của Madonna.
Phía Yunho>>
Yunho nhìn khắp một lượt trong tủ quần áo để tìm một chiếc cà vạt, và ngáp dài. Sáng nay anh dậy sớm hơn thường lệ bởi đêm qua anh không tài nào ngủ được. Lý do – không nghi ngờ gì – chính là vì tâm trí anh tràn ngập những ý nghĩ về Jaejoong. Anh vô thức đưa tay chạm nhẹ lên bờ môi.
‘Cậu ấy hôn giỏi thật. Trước đây cậu ấy đã từng hôn bao nhiêu gã như vậy rồi?’ Anh ngả đầu sang một bên ngẫm nghĩ, hình ảnh về gã đàn ông tối hôm chủ nhật nhanh chóng lướt qua đầu. Nhưng dòng suy nghĩ của anh đột ngột bị ngắt ngang khi một tiếng ‘bịch’ lớn phát ra từ bên phía căn hộ của Jaejoong. Không chút đắn đo, anh chạy ngay ra khỏi nhà và sang nhà bên cạnh.
“Jae, em không sao chứ?” Anh gõ cửa thật mạnh và thận trọng lắng nghe khi tiếng Jaejoong cất lên nho nhỏ phía bên kia cánh cửa.
“Em không sao, vừa bị ngã ấy mà.” Ngẫm nghĩ mấy giây, anh vội lật tấm thảm ngay bên ngoài cửa nhà Jaejoong và đúng như dự đoán, có một chiếc chìa khóa dự phòng nằm dưới đó.
“Em có đứng dậy được không?” Yunho nhếch miệng cười tinh nghịch trước khi khẽ khàng mở khóa cửa và lỉnh vào bên trong.
“Trơn quá, nhưng chắc là được.” Yunho lần theo tiếng Jaejoong tới phòng tắm. Anh quay lưng và dựa người lên cửa.
“Anh tới giúp em đây.” Anh có thể nghe thấy tiếng Jaejoong há hốc mồm kinh ngạc và anh đang vô cùng mong muốn được nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì ngượng của cậu.
“Jung Yunho, tốt nhất là anh đừng có vào đây. Em không muốn anh thấy em khỏa thân thế này đâu đồ biến thái!” Yunho bật cười khi nghe thấy thanh âm đầy giận dữ của Jaejoong. Nhưng anh là người rất biết gãi đúng chỗ ngứa.
“Jae, hồi còn bé chúng mình vẫn thường tắm chung với nhau mà. Anh đâu còn lạ gì khi thấy em trần truồng nữa đâu.” Trước khi Yunho có thể mở miệng nói khích thêm một câu nào nữa, cánh cửa phòng tắm bật mở và khuôn mặt hờn dỗi của Jaejoong từ từ hiện ra.
“Anh biết chuyện đó hoàn toàn khác mà.” Yunho mỉm cười và ngay lập tức kéo Jaejoong – đã quấn kín khăn – về phía mình. Anh luồn tay quanh eo cậu và bắt đầu hôn nhẹ lên môi cậu. Jaejoong thích chí bật cười khúc khích. Yunho hơi lùi ra một chút để ngắm nhìn người con trai trong vòng tay mình.
“Hai đứa mình trốn việc đi, tìm nơi nào đó ngồi ôm nhau cả ngày có được không?” Giờ khi mà đã có được cậu rồi, Yunho không thể nào chịu đựng nổi một giây một phút nào mà không có cậu bên cạnh. Không hiểu sao trước đây anh vẫn sống sót nổi mới tài.
“Như thế không được đâu, nhưng em có ý này hay hơn. Tối nay em sẽ làm bữa tối cho anh, đổi lại anh sẽ mát xa cho em vì cả ngày hôm qua em làm việc nhiều đến nhức mỏi hết cả người rồi, thế nào hả?” Yunho nhoẻn miệng cười và gật đầu đồng ý.
“Nghe hay đấy, nhưng làm sao anh vượt qua nổi cả ngày hôm nay đây?” Jaejoong khẽ cười rồi đặt tay lên vai anh để kiễng lên một chút. Đến khi ngang tầm với Yunho, cậu áp môi mình lên môi anh, một nụ hôn thật sâu và ngọt ngào. Rồi cậu dứt ra và mỉm cười đầy thích thú.
“Thế là đủ giúp anh cầm cự tới tối rồi. Giờ thì nếu anh không phiền, em phải đi mặc quần áo chuẩn bị đi làm đây.” Cậu cầm lấy tay và dẫn Yunho – hiện vẫn đang trong trạng thái mơ màng sau nụ hôn – ra cửa. Sau đó, cậu còn hôn gió mấy cái như trêu đùa anh trước khi đóng cửa lại.
‘Chết tiệt, sexy quá. Nhưng điều hay ho: cậu ấy là của mình!’ Yunho nhảy chân sáo về nhà, không cách nào kiểm soát được những cảm giác phấn khích trào dâng.
Sau đó, phía Jaejoong>>
“Phải thừa nhận rằng tôi khá ấn tượng với kết quả thi giữa kỳ của các bạn. Và những người làm tốt thì xứng đáng được khen ngợi. Hãy cùng chúc mừng bạn học Lee Taemin, người đã đạt được điểm số cao nhất trong kỳ thi vừa rồi.” Jaejoong mỉm cười và đưa cho Taemin bài thi đã được chấm điểm của cậu bé, sau đó nháy mắt một cái. Taemin cúi đầu và ngượng ngùng cười. Jaejoong tiếp tục trả bài trong lúc một vài sinh viên khác rên lên chán nản về điểm số không lấy gì làm cao của mình.
“Thầy Kim, thầy sẽ cho thêm bài bổ sung trước khi thi cuối kỳ chứ?” Jaejoong bật cười ngẫm nghĩ và tiếp tục đi xuống giữa hai hàng ghế để trả bài.
“Còn tùy thuộc vào tâm trạng của tôi và những cố gắng của các bạn trong bài luận sắp tới nữa.” Hưm, không nghi ngờ gì, tâm trạng của cậu đang cực kỳ tốt. Vì giờ cậu đã có bạn trai rồi.
Phía Yunho>>
Yunho ngồi đu đưa trên chiếc ghế trong phòng họp, sự chán nản hiện rõ mồn một trên nét mặt. Anh ghét phải đi họp cổ đông. Lúc nào cũng là dịp để những kẻ làm kinh doanh khoe khoang về chút thành tích của mình.
“Ngài Jung, công việc làm ăn của ngài dạo này thế nào?” Một người đàn ông béo ị ngồi phía đầu bàn mỉm cười với Yunho. Nghe đến tên mình, Yunho lập tức ngồi thẳng dậy và cố làm ra vẻ quan tâm.
“Tôi có một đội ngũ nhân viên có đầy đủ năng lực có thể giúp tôi làm mọi việc một cách suôn sẻ, cho nên công việc làm ăn cũng không đến nỗi tồi. Tôi đang có kế hoạch mở thêm chi nhánh ở Nhật hoặc Đài Loan nếu thời cơ thích hợp.” Những người khác cũng bắt đầu xôn xao bàn bạc về những kế hoạch tương tự. Yunho chỉ đảo mắt rồi kín đáo ngáp một cái. Đầu óc anh chỉ toàn hình ảnh của Jaejoong và hiện tại, hoàn toàn không có khả năng tập trung vào bất cứ điều gì khác.
‘Hưm, không biết cậu ấy có thích sô cô la phủ dâu không nhỉ?’ Anh gõ gõ cằm suy nghĩ và cố ngăn mình không mỉm cười như thằng ngốc.
Sau đó, ở nhà>>
Jaejoong khẽ ngân nga trong cổ họng trong lúc cố gắng tìm một bộ đồ thật đẹp để mặc tối nay. Cậu đang định kêu gọi sự trợ giúp từ Junsu thì đột nhiên nhớ ra chiếc sơ mi rộng màu đen mà cậu đã mua vài tháng trước. Cũng giống như việc Yunho nhớ được màu sắc yêu thích của cậu, cậu cũng nhớ của Yunho. Cậu mặc thêm vào chiếc quần jean sáng màu rồi ngắm nghía mình trong gương. Đây chính là hình ảnh mà mình mong đợi, cậu mỉm cười nghĩ thầm.
‘Buổi hẹn hò đầu tiên với Yunho.’ Cậu ngượng ngùng đưa hai tay ôm má. Cậu đã từng mơ về thời khắc mà cậu có thể nói cho cả thế giới này biết rằng cậu có hẹn với Yunho, và giờ thì giấc mơ ấy đã thành hiện thực. Liếc nhìn đồng hồ, cậu đi vào bếp và lấy ra những nguyên liệu để làm bữa tối. Cậu sẽ làm một bữa tối kiểu phương Tây với món gà nướng cùng với salad. Cậu bỏ chai rượu sâm panh vào túi giấy rồi qua nhà Yunho. Trước khi gõ cửa, cậu còn cẩn thận chỉnh sửa lại đầu tóc của mình và hít vào một hơi thật sâu. Ôi tình yêu, đôi lúc khiến con người ta phải lo lắng.
“Xin chào người đẹp.” Nụ cười chói lòa của Yunho khiến tim Jaejoong chút nữa thì ngừng đập. Anh ngả người hôn lên môi cậu, Jaejoong mỉm cười và nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn.
“Có vẻ như anh vẫn sống sót qua ngày hôm nay.” Yunho bật cười và nhẹ tay kéo cậu vào bên trong trước khi đóng cửa lại. Jaejoong đi thẳng vào bếp và bỏ mấy túi đựng đồ ăn xuống. Trước khi cậu có thể quay người lại thì Yunho đã ôm gọn cậu trong vòng tay và vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cậu.
“Chỉ chút nữa thôi là không sống nổi thật đó. Tất cả những gì anh nghĩ đến chỉ có mình em. Em quả thực là rất đáng bị mắng vì dám chi phối tâm trí anh như vậy.” Jaejoong bật cười lớn và đặt tay mình lên đôi tay Yunho đang vòng quanh người cậu.
“Em mới là người phải nói câu ấy mới đúng. Em đã phải làm lại giáo án tới ba lần vì cứ liên tục mắc lỗi. Tâm trí em cũng chỉ toàn hình bóng của anh.” Jaejoong xoay người lại trong vòng tay Yunho và ngả đầu vào khuôn ngực anh. Yunho khẽ cười và siết chặt tay mình trên lưng cậu. Anh cúi xuống và hôn lên ngay phía sau tai Jaejoong.
“Chúng ta có thể ăn tối sau cũng được. Giờ anh rất muốn được mát xa cho em đây.” Họ đi tới chỗ sô pha, Yunho ngồi xuống trước rồi kéo Jaejoong ngồi xuống ngay phía trước anh. Trước khi mát xa cổ cậu, Yunho nhẹ nhàng hôn lên gáy cậu khiến Jaejoong bất giác rụt người lại.
“Đừng có giở trò, em không nhìn thấy anh được.” Yunho bật cười thích thú rồi bắt đầu mát xa vùng cổ cho cậu, sau đó nhẹ nhàng xoa bóp sang hai bên vai. Jaejoong khẽ rên lên đầy khoan khoái khi Yunho xoa bóp đúng những chỗ đang nhức mỏi.
“Em biết không, anh đang nghĩ không biết chúng mình sẽ phải tìm hiểu lại mọi chuyện về nhau mất bao lâu bởi đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian rồi.” Jaejoong gật đầu ra chiều đồng ý, hai mắt vẫn nhắm chặt. Bỏ lỡ mất 10 năm chứ có ít ỏi gì cho cam.
“Vậy bắt đầu từ đâu bây giờ?” Yunho rời vị trí khỏi hai bên vai, xoa bóp dần xuống bắp tay của cậu. Giờ thì Jaejoong đã hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác dễ chịu tuyệt vời mà đôi tay ma thuật của anh mang lại.
“Ừm, anh muốn biết từ khoảng thời gian em vào đại học.” Jaejoong dần ngả đầu sang một bên.
“Em vào học trường Đại học Xã hội và Nhân văn Seoul. Chuyên ngành của em là sư phạm văn, nhưng em còn có một bằng cử nhân toán và sáng tác nữa. Còn anh thì sao?” Câm lặng không nói nên lời, Yunho phải hắng giọng mấy cái và tiếp tục mát xa.
“Học viện nghệ thuật Seoul, chuyên ngành kinh doanh. Em có chơi thể thao không?” Jaejoong bật cười rồi ngả người vào vòng tay Yunho ra hiệu cho anh dừng lại. Yunho nhanh chóng ôm lấy cậu và cả hai cùng nằm xuống ghế.
“Em chơi tennis suốt cả 4 năm, nhưng chỉ vậy thôi. Thế anh có tiếp tục chơi bóng đá không?” Yunho gật đầu và trượt hai tay xuống quanh eo cậu. Anh vô thức xoa nhẹ lên đó mà không biết rằng hành động đó khiến Jaejoong phải đỏ mặt ngượng ngùng.
“Em khiến anh cảm thấy anh còn ngu ngốc hơn là anh đã tưởng.” Jaejoong lớn tiếng cười rồi quay đầu lại hôn nhẹ lên cằm Yunho.
“Anh đâu có ngốc. Dù thế nào thì em vẫn yêu anh.” Yunho mỉm cười, vòng tay ôm cậu càng siết chặt hơn.
“Anh cũng yêu em.” Cả hai dành cả buổi tối hôm đó để trò chuyện, thỉnh thoảng thì hôn nhau, thật ngọt ngào làm sao. Đó là buổi hẹn hò đầu tiên, mở đầu cho rất nhiều những buổi hẹn hò lãng mạn sau này nữa.
NANA’S PRESENT 4 BOBOYUNJAE
U AGAIN
Main Pairing~ ♥YunJae♥
Side Couples~ YooSu & SiCHul
Characters~ Kim JaeJoong, Jung Yunho, Kim Junsu, Park Yoochun, Shim Changmin, Kim Heechul, Choi Siwon, Yoona, Kim Hyun Joong, Kyuhyun, Kibum, Kangin, Leeteuk.
Genre~ Comedy, Drama, and Romance.
Rating~ PG13 ( Sẽ có vài cảnh rated sau này ^^)
Length~ 20-25 chapters.
SUMMARY:
Trong cuộc sống, chúng ta thường hay phải tiếp xúc với những con người luôn gây khó khăn cho mình. Thời gian trôi qua, khi việc gặp gỡ đã bị hạn chế và bạn đang dần quên đi những phiền muộn mà họ gây ra cho bản thân thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn gặp lại họ một lần nữa? Ồ, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua như trước được, phải không nào?
” Cậu là đồ ngu ngốc, thô lỗ, và ngớ ngẩn.”
” Còn cậu là một kẻ ích kỉ, hay bắt bẻ và ngoa ngoắt.”
Đã được sự đồng ý của tác giả
Link: http://winglin.net/fanfic/PurpleSocks/
Chapter 23: Chơi hay lắm
Nụ hôn nồng nàn giữa hai kẻ đang yêu mang tên Jaejoong và Yunho tưởng chừng như kéo dài bất tận cuối cùng cũng đi đến hồi kết khi cả hai phải dứt ra để tiếp dưỡng khí, nhưng họ vẫn còn ham muốn nhiều hơn. Jaejoong hơi lùi lại và đưa tay chạm nhẹ lên môi. Cậu ngước nhìn Yunho với con mắt ngỡ ngàng trong khi Yunho thì có vẻ như đã nhẹ nhõm bớt được phần nào. Từng giây từng phút liên tục trôi qua trong yên lặng khi cả hai đều đang cố gắng lấy lại tỉnh táo sau nụ hôn đầy bất ngờ vừa rồi. Cuối cùng, Yunho cũng đứng thẳng lên và nhoẻn miệng cười.
“Wow, chúng mình đã không còn hôn nhau suốt từ hồi trẻ con tới giờ. Cảm giác của em thế nào? Có thấy tuyệt giống anh không?” Khuôn mặt Jaejoong bỗng chốc đỏ bừng bừng, cậu mở mồm định nói gì đó, nhưng sau đó lại ngậm miệng luôn. Yunho bật cười rồi khẽ đưa ngón tay ve vuốt làn môi dưới giờ đã hơi sưng lên của Jaejoong.
“Im lặng có nghĩa là đồng ý. Nhưng em có thể nói gì đó với anh được không?” Jaejoong chậm rãi gật đầu, hai má vẫn còn nguyên trạng thái nóng bừng. Cậu thấy mình cứ như đứa học sinh trung học vậy. Thật xấu hổ làm sao.
“Em có yêu anh không? Anh thì phát điên phát dại vì em, nếu không biết được cảm giác thật sự của em thì chắc anh chết mất.” Jaejoong bẽn lẽn mỉm cười và ngước lên, cuối cùng cũng có thể nhìn thẳng vào mắt Yunho.
“Mặc dù thừa nhận những điều này thực sự rất mất mặt, nhưng chưa có một thời khắc nào mà em không có cảm giác ấy với anh. Em cứ như một kẻ ngốc, luôn giữ trong lòng chút hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày nào đó, anh cũng sẽ có cùng cảm giác giống em.” Nghe được chất giọng có pha chút gì cay đắng của Jaejoong khiến trái tim Yunho nhói đau. Đời anh đã từng trải qua rất nhiều mối quan hệ, qua lại với rất nhiều người nhưng kết cục lúc nào cũng là chia tay. Lý do tại sao ư? Thì đơn giản bởi vì đó không phải tình yêu. Một nửa đích thực của anh lúc nào cũng hiện hữu ngay bên cạnh, chỉ tiếc là anh đã không nhìn ra điều đó sớm hơn.
“Chẳng trách sao em lại tổn thương nhiều đến vậy. Anh đúng là thằng khốn nạn khi đối xử chẳng ra gì với em hồi trung học, và anh thậm chí còn không hề có ý định tạ lỗi với em. Anh thực sự xin lỗi.” Yunho nắm lấy đôi bàn tay Jaejoong và hơi khuỵu gối xuống để đứng ngang tầm với cậu. Khi Jaejoong ngước lên thì cũng là lúc cậu bắt gặp ánh mắt hối lỗi đầy chân thành của Yunho. Jaejoong khẽ cười rồi đưa tay lên xoa nhẹ má Yunho.
“Không sao đâu. Dù sao thì việc anh ngốc cũng đâu phải là lỗi của anh.” Jaejoong bật cười vui vẻ trước khi bước vòng qua Yunho và đi ra cửa. Yunho đứng đơ tại chỗ, chớp chớp mắt mất mấy giây mới ngộ ra vấn đề trước khi xoay người đuổi theo cậu.
“Awww, đừng gọi anh là ngốc mà cưng ơi.” Chậc, vậy thì anh tự gọi mình là gì hả Yunho?
Sau đó, về tới nhà>>
Họ về tới chung cư cùng một lúc vì Yunho lái xe theo ngay phía sau Jaejoong. Lúc cả hai vào trong thang máy, họ đứng sát cạnh nhau. Yunho không còn biết làm gì hơn ngoài việc đứng tủm tỉm cười một cách ngớ ngẩn – đúng là kẻ đang yêu. Trong khi đó thì Jaejoong, mặc dù đã lấy lại được cân bằng nhưng hai má vẫn không giấu được chút sắc hồng.
Trước khi họ lên tới tầng thứ ba, Yunho nhanh tay kéo Jaejoong về phía mình và hôn lên khóe môi chàng trai vẫn còn đang có chút kinh ngạc kia. Sau đó, đôi môi anh tìm đến bên tai cậu và khẽ thì thầm.
“Anh yêu em.” Jaejoong đảo mắt nhưng cũng mỉm cười. Yunho thật đúng như một đứa trẻ con mới khám phá ra điều gì đó thú vị vậy. Thang máy lên tới tầng ba, Yunho xách theo cặp của Jaejoong và theo sau tới căn hộ của cậu. Jaejoong lấy chìa khóa ra mở cửa. Sau đó, cậu quay lại phía Yunho đang chìa cặp ra đưa lại cho cậu.
“Cảm ơn anh.” Jaejoong khoác cặp lên vai, một tay vẫn còn cầm tay nắm cửa. Yunho khẽ cười rồi đưa tay chỉ chỉ lên môi mình.
“Dùng lời nói suông không đủ nữa đâu.” Jaejoong nhoẻn miệng cười rồi ngả người hôn phớt lên làn môi đang chờ đợi của anh. Khi cậu lùi lại thì Yunho đã nhanh tay ôm lấy eo cậu. Họ cứ đứng yên như vậy, đắm chìm trong đôi mắt của người kia một lúc lâu trước khi hai đôi môi lại tìm đến với nhau. Yunho đưa tay còn lại áp lên một bên cổ Jaejoong, còn Jaejoong vòng cả hai tay quanh cổ kéo anh xuống cho nụ hôn thêm sâu.
Khi nụ hôn chính thức thứ hai kết thúc, cả hai người đều bắt đầu thở dốc. Yunho nhẹ nhàng nhắm mắt lại và áp trán mình lên trán Jaejoong.
“Ngủ ngon.” Jaejoong vỗ nhẹ lên bụng Yunho và mỉm cười.
“Em cũng vậy. Nhớ mơ về anh đó.” Jaejoong bật cười tinh nghịch rồi xoay người vào trong. Yunho khẽ thở ra một tiếng với tâm trạng đầy vui vẻ rồi trở về căn hộ của mình. Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm khó ngủ đây.
Phía Jaejoong>>
Jaejoong đóng cửa lại sau lưng, hai đầu gối cậu bắt đầu bủn rủn. Cậu trượt dần xuống trên cánh cửa, thả rơi cả cặp lẫn chìa khóa. Cậu đưa tay khẽ chạm lên môi, cảm giác làn môi của Yunho vẫn còn nguyên vẹn. Và rồi, bàn tay trượt dần xuống ngực trái nơi trái tim đang đập một cách dữ dội, cố gắng điều hòa lại.
‘Lạy Chúa, làm ơn hãy để tất cả những chuyện xảy ra tối nay là thật. Con yêu cậu ấy vô cùng, nếu tất cả chỉ là một giấc mơ thì con chết mất.’ Cậu nhắm chặt mắt hồi tưởng lại nụ hôn cả hai đã trao nhau ban nãy. Cậu đã từng hôn nhiều người, nhưng chưa một ai khiến cậu có cảm giác rạo rực vui sướng tới vậy. Những cảm xúc quá mạnh mẽ khiến cho con tim nhỏ bé của cậu dường như không thể nào chứa đựng nổi.
“Phải gọi cho mẹ ngay!” Cuối cùng cũng hồi phục lại sau những đợt sóng cảm xúc vừa trào dâng, Jaejoong vội đứng bật dậy rồi chạy tới chỗ điện thoại. Cậu nhấn số gọi mẹ và sau vài hồi chuông, bà nhấc máy.
“Mẹ à, con xin lỗi vì muộn thế này rồi còn gọi, nhưng nếu không kể cho mẹ nghe thì chắc đêm nay con không ngủ nổi mất.” Cậu nghe tiếng ga giường sột soạt, chắc bà vừa ngồi dậy.
“Joongie, có chuyện gì vậy?” Cậu mỉm cười và thả người xuống sô pha.
“Là Yunho, cậu ấy- cậu ấy…” Nhắc đến tên anh là nhịp tim cậu lại bắt đầu tăng tốc. Chuyện này thật giống trong mơ vậy.
“Cậu ấy làm sao hả con yêu?” Jaejoong cười rạng rỡ và đưa tay nắm lấy ống nói.
“Cậu ấy tỏ tình. Mẹ à, cậu ấy cũng yêu con.” Đúng như cậu dự đoán, bà quả nhiên bị kích động mạnh và bắt đầu hò reo vui sướng phía đầu dây bên kia. Khi những âm thanh chói lói kia có dấu hiệu suy giảm, cậu mới có thể nghe rõ tiếng cha cậu làu bàu vì giờ đã gần tới 2h sáng.
“Ôi trời, mẹ biết mà! Cậu ấy từ xưa đã thích con rồi. Giờ cảm xúc thế nào hả con yêu?” Cậu nhắm mắt lại và mãn nguyện thở ra một tiếng. Cậu cảm giác thế nào sao?
“Tuyệt vời. Cậu ấy khiến con vô cùng hạnh phúc, không còn gì vui sướng hơn được nữa.” Cảm giác khi yêu – còn có thể dùng từ ngữ nào để diễn tả được đây?
Phía Yunho>>
“Đáng lẽ ra mẹ sẽ phải sạc cho mày một trận vì tội dám đầu hàng sớm như thế, nhưng dù sao thì mày cuối cùng cũng tới được với Jae, mẹ rất mừng. Mẹ tự hào lắm con trai. Giờ kể nghe xem, mày tỏ tình thế nào? Một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến và tiếng nhạc du dương? Hay là một buổi picnic ngoài công viên dưới bầu trời thăm thẳm đầy sao?” Yunho cất tiếng cười đầy lo lắng và đưa tay gãi gãi sau đầu.
“Ờ… thật ra thì mọi chuyện chỉ là vô tình thôi. Công ty con có tổ chức một buổi tuyển chọn ở trường đại học của cậu ấy và cậu ấy tình cờ lại là một trong số những người được cử đến để hỗ trợ bọn con. Con dõi theo cậu ấy suốt cả buổi tối và cuối cùng không thể kìm nén được nữa. Con nói là con yêu cậu ấy và rồi… hôn cậu ấy.” Khi anh dứt lời thì phía đầu dây bên kia đáp lại chỉ là một khoảng im lặng đáng sợ bao trùm. Anh nuốt nước bọt cái ực, may mà anh không trực tiếp mặt đối mặt kể chuyện này với bà.
“Nếu mẹ mà là Jae, mẹ nhất định sẽ cho mày một cái bạt tai và bắt mày thử lại. Nhưng vì thằng bé đã đồng ý rồi nên sẽ không truy cứu nữa. Nhưng mẹ thề có cái bóng đèn ở đây, nếu sau này mà mày không tìm được cách tử tế hơn để cầu hôn thằng bé thì mẹ nhất định sẽ tự tay đập cho mày một trận đấy. Nghe rõ chưa?” Anh lại lần nữa phải nuốt khan, nghe giọng điệu là biết bà không hề có ý đùa cợt rồi.
“Rõ rồi, thưa phu nhân.” Aish, đúng là mấy bà mẹ quái chiêu!
NANA’S PRESENT 4 BOBOYUNJAE
U AGAIN
Main Pairing~ ♥YunJae♥
Side Couples~ YooSu & SiCHul
Characters~ Kim JaeJoong, Jung Yunho, Kim Junsu, Park Yoochun, Shim Changmin, Kim Heechul, Choi Siwon, Yoona, Kim Hyun Joong, Kyuhyun, Kibum, Kangin, Leeteuk.
Genre~ Comedy, Drama, and Romance.
Rating~ PG13 ( Sẽ có vài cảnh rated sau này ^^)
Length~ 20-25 chapters.
SUMMARY:
Trong cuộc sống, chúng ta thường hay phải tiếp xúc với những con người luôn gây khó khăn cho mình. Thời gian trôi qua, khi việc gặp gỡ đã bị hạn chế và bạn đang dần quên đi những phiền muộn mà họ gây ra cho bản thân thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn gặp lại họ một lần nữa? Ồ, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua như trước được, phải không nào?
” Cậu là đồ ngu ngốc, thô lỗ, và ngớ ngẩn.”
” Còn cậu là một kẻ ích kỉ, hay bắt bẻ và ngoa ngoắt.”
Đã được sự đồng ý của tác giả
Link: http://winglin.net/fanfic/PurpleSocks/
Chapter 22: Cảm xúc dâng trào
Phía Jaejoong>>
“Heechul, chúng ta sẽ muộn làm mất thôi! Mau ra khỏi nhà tắm đi!” Jaejoong sốt ruột đập đập lên cửa nhà tắm thúc giục, mắt thì liên tục liếc nhìn đồng hồ.
“Nhưng mắt tớ sưng hết cả lên rồi!” Hậu quả tất yếu sau cả đêm khóc lóc như mưa, rồi Heechul đã ngủ thiếp đi trên lòng Jaejoong lúc nào không hay.
“Có kem phủ ở trên giá ấy. Giờ thì mau lên nào!” Cánh cửa bật mở, Heechul bước ra với một hộp kem phủ trên tay và cười rạng rỡ đầy biết ơn.
“Tớ yêu cậu lắm Jae à. Lên xe tớ sẽ bôi.” Heechul cười khúc khích rồi hôn chóc một cái lên má Jaejoong. Tròng mắt Jaejoong đảo tròn đúng một vòng, cậu cầm lấy cặp, trong lòng thầm cảm ơn trời là cuối cùng cũng ra được khỏi cửa. Heechul nãy giờ vẫn giữ nguyên nét cười trên mặt, cậu ta quay lại khóa cửa cho Jaejoong rồi vui vẻ cầm tay cậu khi hai người sóng bước tới thang máy.
“Này Chullie, hôm nay cậu có định làm lành với Siwon không vậy? Dù tớ rất vui vì cậu đến nhưng tối nay tớ không có nhà đâu.” Nghe nhắc đến chuyện này, Heechul lại bắt đầu trề môi ra và quay mặt đi chỗ khác. Trong khi đó, Jaejoong kín đáo quay lại xem Yunho đã ra khỏi nhà chưa, nhưng có vẻ như anh đã đi mất rồi.
“Nếu anh ấy xin lỗi trước…” Và thực tế đã chứng minh là điều đó chắc chắn sẽ xảy ra. Jaejoong thở phào một hơi khi cửa thang máy mở ra và không ai khác xuất hiện ở đó ngoài Siwon với một bó hồng lớn trên tay.
“Chul à, đừng giận anh nữa mà.” Jaejoong quả nhiên là người biết thời thế, cậu nhanh chóng thả tay Heechul ra rồi khẽ làm khẩu hình miệng một câu ‘cảm ơn’ với Siwon trước khi đi về phía cầu thang bộ. Ngay khi vừa chạm tay vào nắm đấm cửa thì cậu chợt cảm nhận được một bàn tay đặt trên eo mình. Cậu ngước lên và khuôn mặt tươi cười của Yunho hiện ngay trước mắt.
“Có vẻ như bạn cậu đã làm lành với nhau rồi thì phải?!” Cả hai cùng quay đầu nhìn lại phía thang máy, và cặp uyên ương kia đang ôm ấp âu yếm nhau đến chẳng còn biết trời đất trăng sao gì nữa. Mặc dù đã chứng kiến cảnh tượng hai người họ hôn hít nhau không ít lần nhưng cho tới giờ, Jaejoong vẫn không thể nào tránh được cảm giác ngượng ngùng mỗi lần như vậy.
“Chuyện thường ở huyện rồi. Mà sao hôm nay cậu đi muộn thế?” Yunho bước lên trước Jaejoong rồi tỏ vẻ ga-lăng mở cửa cho cậu.
“Tôi sắp xếp lại mấy thứ thôi mà. Hôm nay tôi sẽ làm việc tới tận tối muộn.” Jaejoong khẽ gật đầu khi họ cùng sóng bước xuống cầu thang. Yunho lại tranh thủ thời gian liếc nhìn cơ thể Jaejoong, và có vẻ như chiếc quần hôm nay cậu mặc – hơi bó hơn so với bình thường – lại khiến anh mê mẩn mất rồi.
“Ừm, đúng là làm doanh nhân thì chẳng bao giờ hết việc. Chúc cậu một ngày tốt lành.” Xuống tới đại sảnh, Jaejoong nhanh chóng bước ra trước rồi vào xe. Yunho đứng lại thêm một lúc, dường như đang nghĩ đến điều gì đó có vẻ vui nên một nụ cười tươi lại nở trên môi. Anh đưa tay xoa xoa cằm, tất nhiên hôm nay sẽ là một ngày vô cùng tốt lành rồi, biết đâu anh lại gặp được Jaejoong ở trường đại học thì sao.
Sau đó phía Yunho>>
“Những người đi theo làm trợ lý cho tôi hôm nay đã tới đủ chưa?” Mọi người cùng đồng thanh xác nhận một tiếng trong lúc Yunho đưa mắt nhìn quanh một lượt. Anh thở dài thườn thượt khi nhìn thấy một Kyuhyun quá ư là háo hức với một hộp poster trên tay. Dù trong lòng một chút cũng không muốn, nhưng anh vẫn phải bất đắc dĩ mà mang cậu ta theo.
“Mọi người hẳn đã nắm rõ quy tắc rồi nhỉ. Đợt này mặc dù chỉ là ở một trường đại học thôi nhưng cũng là một buổi tuyển chọn vô cùng quan trọng. Hãy làm việc với thái độ hợp tác với những người được cử đến giúp đỡ chúng ta. Nếu không còn ai có câu hỏi gì nữa thì chuẩn bị đi thôi.” Những lời Yunho nói với nhân viên của mình lúc nào cũng cho người ta cảm giác như là của một người cha nói với những đứa con vậy, nhưng chẳng làm cách nào được, công ty của anh khá nhỏ thôi nên anh nhất định phải thận trọng trong mọi việc.
Mọi người đều lần lượt đi ra ngoại trừ Kyuhyun, lúc này trông cậu ta đang vô cùng lo lắng. Yunho nhận thấy điều bất thường ấy liền tới chỗ cậu ta hỏi han.
“Cậu còn điều gì muốn thảo luận với tôi sao?” Kyuhyun lo lắng gật gật đầu và hệ quả là khiến cho Yunho cũng có chút lo lắng theo.
“Ừm, tôi cũng không biết là việc hôm qua liệu có phải là một lời khuyên kịp thời hay không. Có điều, tôi biết hôm nay chúng ta sẽ tới trường đại học mà Jaejoong-sshi đang dạy. Liệu ngài có thể cho tôi một lời khuyên khác nếu hôm nay tôi gặp cậu ấy không? Tôi không muốn mọi việc trở nên khó xử.” Mắt trái Yunho bắt đầu giật giật khi phải nỗ lực làm một việc có vẻ hơi khiên cưỡng đó là mở miệng cười.
“Như hôm qua tôi đã nói ấy, cậu phải làm việc thật chăm chỉ. Nếu Jaejoong nhìn thấy cậu, chỉ cần đảm bảo rằng hình ảnh cậu ấy nhìn thấy là một Kyuhyun đang nỗ lực làm việc, như thế nhất định sẽ khiến cậu ấy chú ý thôi.” Kyuhyun tươi cười tỏ vẻ biết ơn rồi cúi đầu chào trước khi ra khỏi văn phòng. Còn lại một mình, Yunho thở dài rồi dựa người vào bàn làm việc.
‘Không phải là cậu ta nghiêm túc về chuyện với Jae đó chứ?’ Anh mệt mỏi lùa tay vào tóc, nếu cứ giữ nguyên cường độ phải lo nghĩ thế này thì sớm muộn gì tóc anh cũng sẽ bạc trắng mất thôi.
Phía Jaejoong>>
“Tôi chắc chắn là cái lũ quỷ nhỏ đó chẳng thèm học hành gì sất.” Hyunjoong liên tục lắc đầu tỏ rõ sự thất vọng về vấn đề học hành của đám sinh viên yêu quý. Jaejoong bật cười rồi vỗ vỗ lưng anh ra chiều cảm thông.
“Dù tôi có bằng toán học nhưng với bài thi của anh thì kể cả tôi cũng chưa chắc đã chuẩn bị tốt được đâu. Thế Taemin thế nào?” Hyunjoong gật đầu một cái rồi dựa người vào chiếc ghế sô pha trong văn phòng Jaejoong.
“Hầu như chỉ có mình cậu ta là qua được. Có vẻ như cậu cũng không khiến cậu ta tổn thương quá nhiều. Tôi thực sự tò mò đấy, rốt cuộc thì cậu đã nói gì với cậu ta vậy?” Jaejoong bất chợt ngượng ngùng, cậu không hề mong đợi là sẽ được nghe câu hỏi ấy. Cậu hiểu rõ là mình phải thành thực vì nói chuyện mặt đối mặt thế này, cậu hoàn toàn không giỏi nói dối.
“Tôi chỉ nói với cậu ta là tôi đã có người khác trong lòng nên không thể đáp lại tình cảm của cậu ta được.” Hyunjoong lại gật đầu một cái rồi khẽ ngả người về phía Jaejoong hiện đang ngồi vắt chéo chân trên bàn.
“Xem nào, vì chúng ta cũng chưa hẹn hò nhiều nên tôi không thể là người ấy được. Tôi đoán cậu đã quen người đó từ lâu rồi đúng không?” Rốt cuộc cũng bị nói trúng tim đen, Jaejoong chỉ còn biết chậm rãi gật gật rồi cúi thấp đầu.
“Tôi xin lỗi Hyunjoong. Đáng lẽ tôi phải nói với anh sớm hơn mới phải. Tối hôm đó, khi anh hỏi tôi là liệu đã có người đặc biệt trong lòng chưa, tôi đã nói dối rằng chưa có. Liệu anh có thể bỏ qua cho tôi được không?” Hyunjoong bật cười rồi đứng dậy đứng cạnh Jaejoong. Anh nâng đầu cậu lên buộc Jaejoong phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Cậu đâu cần phải xin lỗi. Dù sao thì tôi cũng đã có một buổi tối tuyệt vời cùng với một con người cũng tuyệt vời không kém và còn được kết thúc bằng một nụ hôn nồng nhiệt nhất mà tôi từng có trong đời. Cậu chẳng việc gì phải xin lỗi cả, nhưng tôi cũng hy vọng là chúng ta có thể tiếp tục làm bạn thân. Tôi thực sự rất muốn được nếm thử tay nghề nấu ăn của cậu.” Jaejoong nhẹ nhõm cười lớn.
“Tất nhiên rồi! Cảm ơn anh vì đã hiểu cho tôi.” Hyunjoong chỉ nhún vai rồi xoa xoa đầu Jaejoong.
“Không cần khách sáo với tôi làm gì. Giờ thì còn một điều cuối cùng tôi muốn hỏi đây. Có cách nào tôi có thể giúp được cậu cưa đổ cái người đặc biệt đó không?” Nghe vậy, Jaejoong liền ngẩng phắt đầu lên, khóe môi nhếch nhếch ra chiều đắc ý.
“Thực lòng mà nói thì tôi nghĩ là anh có thể giúp một tay đấy. Có nhớ anh chàng mà anh đã gặp buổi tối hôm đó không? Ờ… là anh ta đó.” Lần này đến lượt Hyunjoong nhếch môi cười đầy ngụ ý, làm sao mà anh quên được chính Yunho là người đã cố tình chen ngang vào nụ hôn nồng nhiệt của hai người kia chứ.
“Ồ, ra là anh chàng đó hả? Tôi không nghĩ là cậu cần làm gì thêm nhiều nữa đâu. Theo tôi thấy thì anh ta đã sớm đổ cậu rồi.” Lời nhận xét thẳng thắn của Hyunjoong khiến hai má Jaejoong bất giác đỏ bừng bừng, cậu nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác. Hy vọng là Yunho cũng thật lòng thích cậu chứ không đơn thuần chỉ là vì bản tính dê xồm của anh.
“Ưm, nếu được vậy thì tốt.” Hyunjoong đặt hai tay lên vai Jaejoong rồi cụng trán hai người vào nhau.
“Tin tôi đi, nếu không như vậy thì anh ta đúng là một kẻ ngốc.” Cảm thấy sự tự tin đang dâng cao hơn bao giờ hết, Jaejoong cười rạng rỡ và ôm lấy Hyunjoong.
“Anh nói đúng! Tôi quá là hấp dẫn đấy chứ, phải không?” Hyunjoong bật cười rồi gật đầu lia lịa.
“Về khoản đó thì tôi hoàn toàn đồng ý. Vậy, tôi có thể làm gì đây?” Jaejoong gõ gõ cằm suy nghĩ một lúc.
“Tôi biết là anh có thể giúp được ở đâu rồi.” Ồ, mẹ cậu hẳn sẽ tự hào lắm đây.
Phía Yunho>>
Yunho đưa tay ra sức day day hai bên thái dương, sự ồn ào của đám sinh viên trong trường khiến đầu anh nhức như búa bổ. Anh ngồi xuống mặt bàn, chậm rãi gõ gõ cái bút trên tay trong khi bao quát hết những nhân viên của mình đang sắp xếp nốt những công việc cuối cùng.
‘Jae chắc đã về nhà mất rồi.’ Anh liếc nhìn đồng hồ và đang chuẩn bị tới phòng nghỉ một chút thì ông chủ nhiệm khoa đi vào cùng với một số giảng viên được cử tới để hỗ trợ cho công ty anh. Anh nhìn họ một lượt rồi cúi chào một chút trước khi quay người đi tiếp.
“A cậu đây rồi Jaejoong-sshi. May mà cậu vẫn còn ở đây.” Tên Jaejoong vang lên khiến Yunho ngay lập tức quay phắt lại, bờ môi cũng vừa vặn mỉm cười. Jaejoong hiện đang mặc một chiếc quần jean và áo phông màu xám, thế nhưng bộ đồ tưởng như đơn giản ấy vẫn không che giấu được nét đẹp đáng ngưỡng mộ của cậu. Ông chủ nhiệm quay sang phía Yunho rồi tươi cười lên tiếng.
“Ngài Jung, tôi đã cử cậu Kim đây làm trợ lý riêng cho ngài cũng như phụ trách luôn phần kỹ thuật. Tôi hy vọng là cậu ấy sẽ giúp ích được cho ngài.” Hai mắt Jaejoong lập tức trợn tròn khi nhận ra rằng Yunho cũng có mặt ở đó. Còn Yunho thì không còn mong muốn gì hơn là được nhảy cẫng lên tại chỗ, nhưng đây là trường đại học của người ta, không phải sở thú, nên anh đành cắn răng kìm hãm cái mong muốn đó lại.
“Cậu ấy trông rất đáng tin cậy. Tôi chắc chắn là cậu ấy sẽ trở thành một trợ lý đắc lực hôm nay.” Anh nhếch mép cười đắc ý với Jaejoong hiện vẫn còn đang đơ người ra vì sốc.
Phía Jaejoong>>
‘JEC? Tập đoàn giải trí họ Jung? Vậy Yunho là chủ công ty đó sao?!’ Hyunjoong kín đáo huých nhẹ vào người cậu ý hỏi đó có phải anh chàng cậu nhắc đến hay không.
“Phải, chính là anh ấy. Nhưng tôi thề là tôi không hề biết đó là công ty của anh ấy đâu.” Giờ thì cậu thực sự chẳng còn cách nào có thể phủ nhận cái sự thật là – rõ ràng đang có thứ gì đó gọi là số phận ở đây. Có cảm tưởng như hai người họ luôn biết đối phương đang ở đâu, và thật hay ho là lúc nào cũng đụng mặt nhau.
“Chậc, vậy giờ chính là thời cơ tốt nhất để cậu thể hiện sự quyến rũ của bản thân rồi. Nếu mọi việc suôn sẻ, rất có thể tối nay hai cậu sẽ về nhà với tâm trạng vô cùng vui vẻ thì sao?!” Mặt Jaejoong lại bất giác ửng hồng khi cậu cố chăm chú lắng nghe lời dặn dò cuối cùng của ông chủ nhiệm khoa trước khi bắt tay vào việc. Hyunjoong cũng nhanh nhẹn đi ra cửa để tiếp đón sinh viên vào. Còn Yunho thì thản nhiên mỉm cười với Jaejoong rồi vẫy vẫy tay ý gọi cậu lại gần.
“Vậy là chúng ta lại gặp nhau rồi cậu Kim. Họ nói tôi sẽ có trợ lý nhưng không nói rõ là ai.” Jaejoong đảo mắt một vòng rồi khoanh tay lại.
“Thế cậu định gây khó dễ cho tôi sao hả?” Yunho ngả người về phía cậu, nụ cười ngây thơ trên môi không rõ là hàng thật hay hàng giả.
“Đâu có, nhưng tôi nhất định sẽ giao đủ việc cho cậu để cậu khỏi có thời gian mà nói chuyện linh tinh với bạn cậu ở đằng kia.” Anh đưa cho Jaejoong một tập hồ sơ bao gồm tên những người sẽ tham gia vào cuộc tuyển chọn. Jaejoong ngoan ngoãn cầm lấy rồi vào phía sau sân khấu để chuẩn bị, trong lúc đi, cậu cứ nghĩ mãi về những lời Hyunjoong đã nói. Hy vọng là chiêu này sẽ có hiệu quả.
Sau đó>>
“Mời người cuối cùng.” Nói suốt từ đầu chương trình tới giờ khiến giọng Jaejoong khàn hẳn đi. Cậu lấy đĩa CD của ứng viên cuối cùng cho vào máy. Hyunjoong từ ngoài bước vào trong, nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi tiến tới chỗ Jaejoong.
“Có vẻ như chúng ta chẳng còn cơ hội nào để thực hiện kế hoạch nữa rồi. Cậu ta cứ nhất nhất giữ cậu cách xa tôi suốt cả buổi.” Jaejoong mệt mỏi thở dài rồi chậm rãi ngồi xuống ghế và đưa tay xoa bóp chân. Cả buổi tối hôm nay, cậu phải phụ trách phần âm thanh và ánh sáng, đồng thời còn phải làm một số việc cho Yunho nữa. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự được ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
“Cậu ta lúc nào cũng chuyên quyền như vậy đấy, nhưng không thể phủ nhận là khi thấy cậu ấy tập trung vào công việc, tôi cũng có cảm giác vui vui.” Jaejoong mỉm cười khi nhắc tới Yunho với một chút tự hào không che giấu được.
“Ừm, tôi hy vọng là mọi chuyện giữa hai người tiến triển tốt đẹp mặc dù thật đáng tiếc là tôi chẳng giúp được gì.” Jaejoong vòng một tay ôm chặt người Hyunjoong khi họ bước khỏi hậu trường cũng vừa lúc Yunho làm việc xong với ứng viên cuối cùng. Và tất nhiên, trước cái cảnh thân mật kia, mắt Yunho ngay lập tức nheo lại, anh hắng hắng giọng rồi lên tiếng.
“Được rồi, mọi việc hôm nay kết thúc tại đây. Cảm ơn mọi người vì đã cố gắng làm việc, về nhà cẩn thận nhé.” Mọi người đáp lại một câu ‘cảm ơn’ rồi lục tục sắp xếp đồ đạc chuẩn bị đi về.
“Cậu cũng nên về đi thôi. Mai gặp nhé.” Hyunjoong cười tươi rồi cúi xuống, không một lời báo trước, hôn khẽ một cái lên má Jaejoong ngay trước mặt con người có tên Yunho. Jaejoong ban đầu có đôi chút bất ngờ nhưng sau khi thấy cái nháy mắt đầy ngụ ý của Hyunjoong thì đã hiểu ngay dụng ý của anh.
“Jaejoong, nếu tán tỉnh nhau xong rồi thì qua đây gặp tôi một lát.” Jaejoong lẳng lặng cười thầm một tiếng trước khi bước tới chỗ Yunho.
“Thôi nào Yunho, cậu đã bắt tôi đứng suốt cả buổi còn gì, tôi vừa mới có cơ hội nói chuyện với Hyunjoong một chút thì…” Yunho thở dài thườn thượt rồi lùa tay vào tóc. Chính anh cũng đang thấy chán nản với chính mình, nhưng đã phóng lao rồi thì phải theo lao thôi, không thể nào quay đầu lại được.
“Tôi không hiểu cậu đang nói cái gì. Tôi chỉ muốn chắc chắn là cậu hoàn thành công việc trợ lý cho tôi thôi.” Jaejoong bật cười rồi lắc đầu.
“Ôi đừng nói vớ vẩn nữa Yunho. Tôi biết là cậu ghen, chỉ là không hiểu lý do tại sao thôi.” Cả thính phòng dùng để tổ chức buổi tuyển chọn, giờ chỉ còn lại duy nhất hai người họ. Và khi cả hai cất tiếng, giọng nói của họ vang vọng khắp cả phòng.
“Nếu đúng là tôi ghen đấy thì sao. Cậu sẽ làm gì nào?” Giờ thì khoảng cách giữa cả hai đang gần nhau một cách nguy hiểm, mũi họ đã sắp chạm tới nơi rồi.
“Tôi không biết, cậu cứ phải thừa nhận trước đi đã.” Chỉ trong nháy mắt, Yunho đã thành công đảo ngược vị trí của hai người, giờ thì Jaejoong đang tựa người vào bàn còn anh thì đứng bao bọc bên ngoài.
“Được rồi, tôi thừa nhận. Tôi thấy ghen lồng lộn mỗi khi ai đó tới gần cậu. Và đúng là tôi đã làm mọi cách để anh ta không tới gần được cậu tối nay.” Jaejoong mỉm cười đầy hài lòng, ngón tay khẽ chọt chọt vào ngực Yunho.
“Tại sao?” Yunho nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên khiến cho khuôn mặt cả hai sát lại gần nhau.
“Bởi vì anh thích em Kim Jaejoong. Không đúng, đã không còn như vậy từ lâu rồi. Anh yêu em.” Không cần đợi Jaejoong trả lời, anh đã đem bờ môi hai người chạm vào nhau trong một nụ hôn đầy nồng nàn và nóng bỏng còn hơn cả ánh mặt trời giữa buổi trưa hè. Một nụ hôn khiến cho trái tim ngừng đập và toàn thân rạo rực. Một nụ hôn mãnh liệt giữa những người đang yêu.
NANA’S PRESENT 4 BOBOYUNJAE
U AGAIN
Main Pairing~ ♥YunJae♥
Side Couples~ YooSu & SiCHul
Characters~ Kim JaeJoong, Jung Yunho, Kim Junsu, Park Yoochun, Shim Changmin, Kim Heechul, Choi Siwon, Yoona, Kim Hyun Joong, Kyuhyun, Kibum, Kangin, Leeteuk.
Genre~ Comedy, Drama, and Romance.
Rating~ PG13 ( Sẽ có vài cảnh rated sau này ^^)
Length~ 20-25 chapters.
SUMMARY:
Trong cuộc sống, chúng ta thường hay phải tiếp xúc với những con người luôn gây khó khăn cho mình. Thời gian trôi qua, khi việc gặp gỡ đã bị hạn chế và bạn đang dần quên đi những phiền muộn mà họ gây ra cho bản thân thì điều gì sẽ xảy ra nếu bạn gặp lại họ một lần nữa? Ồ, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua như trước được, phải không nào?
” Cậu là đồ ngu ngốc, thô lỗ, và ngớ ngẩn.”
” Còn cậu là một kẻ ích kỉ, hay bắt bẻ và ngoa ngoắt.”
Đã được sự đồng ý của tác giả
Link: http://winglin.net/fanfic/PurpleSocks/
Chapter 21: Không khí quanh đây sao bất thường như vậy?
“Thằng bé nói với mày là đã đi trước mày tận mười bước rồi á? Omo, không ổn rồi. Mày nghĩ xem thằng bé nói vậy là ý gì?” Yunho bực bội sắp xếp đống tài liệu còn dang dở, cho vào cặp để tối về giải quyết nốt, thế rồi một tiếng thở dài đầy não nề thoát ra. Jaejoong vốn là con người rất khôn ngoan, có lẽ là giờ này cậu đã có những dự tính riêng của mình rồi.
“Cậu ấy chỉ nói vậy thôi, con cũng chả hiểu thế nào nữa. Nhưng dù sao thì con đã đá đít được Kyuhyun rồi. Con đã làm rất tốt đúng không?” Chất giọng Yunho háo hức như một cậu nhóc đang nóng lòng được nghe lời khen của mẹ. Tuy nhiên có một thực tế là, dù vừa lập được chiến công nho nhỏ là đá đít được Kyuhyun nhưng hiện tại, anh đang lâm vào bế tắc, mong muốn có được Jaejoong cứ ngày một lớn dần lên và đến giờ phút này, anh không biết làm thế nào có thể kìm lại được nữa.
“Ừm, nhưng thắng lợi lần này cũng chỉ là tạm thời thôi. Mày vẫn phải thật thận trọng và tiếp tục kế hoạch như đã định. Aish, bực thật, tại sao Joongie của chúng ta lại hấp dẫn như vậy chứ?” Trán Yunho chợt nhăn tít lại, nghe mẹ anh nói Joongie “của chúng ta” quả nhiên khiến anh có cảm giác kỳ quặc.
“Mẹ đừng lo, con sẽ cố gắng hết sức. Chắc sẽ phải đẩy nhanh tiến độ lên thôi. Gọi lại cho mẹ sau nhé.” Anh ngắt máy rồi kiểm tra kỹ càng lại mọi thứ một lần nữa trước khi rời văn phòng để về nhà.
Suốt chặng đường lái xe về nhà, tâm trí anh chỉ suy nghĩ đến một mình Jaejoong. Anh chợt thấy lòng mình nặng trĩu khi nhận thức được một điều là giờ đây, dù chỉ một bước đi sai lầm nhỏ nhoi thôi cũng sẽ dễ dàng biến cơ hội được ở bên Jaejoong tan thành mây khói.
‘Mình đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi, lúc này không được phép phạm phải bất kỳ một sai lầm nào nữa.’ Về vấn đề này… anh hiển nhiên là đúng đấy oppa.
Phía Jaejoong>>
Jaejoong thảnh thơi nằm co tròn lại trên sô pha lướt net với tấm chăn đỏ yêu thích quấn quanh người. Hôm nay cậu đã cho lớp nghỉ sớm để đám sinh viên có thời gian ôn tập kỹ lưỡng cho kỳ thi giữa kỳ.
Ánh mắt bất chợt lướt qua một trang quảng cáo về cà phê khiến cậu nhớ lại chuyện xảy ra tại quán cà phê hôm nay và cuộc nói chuyện với mẹ qua điện thoại. Nghĩ đến đây, cậu lại ngồi cười một mình, mẹ cậu quả nhiên là một con người vô cùng lập dị.
FLASH BACK>>
“Giờ thì nghe cho kỹ đây. Nếu thực sự muốn nắm bắt được Yunho, con nhất định phải nâng cấp trình tán tỉnh của mình lên. Thi thoảng hãy bông đùa với cậu ấy nhưng lúc nào cũng phải giả bộ như con đang qua lại với người khác. Mẹ biết là lúc trước đã giải thích rõ ràng chuyện này cho con hiểu rồi, nhưng đây chính là điểm mấu chốt trong toàn bộ cuộc chơi. Con vẫn còn yêu cậu ấy đúng không?” Mặc dù bản thân đã tự thừa nhận đến cả trăm ngàn lần nhưng nói ra thành lời… không hiểu sao vẫn còn đôi chút khó khăn.
“Vâng, con yêu cậu ấy. Vậy theo mẹ thì giờ con phải làm thế nào nữa đây?” Tiếng cười khúc khích không ngừng vang lên từ đầu dây bên kia báo cho cậu biết là bà lại đang chuẩn bị phát ngôn ra một điều gây sốc.
“Hãy tạo ra một thời cơ hoàn hảo để quyến rũ cậu ấy. Con của mẹ rất thông minh giỏi giang mà, mẹ tin chắc con sẽ tìm ra cách tốt nhất. Ta-da!” Nói lửng lơ như vậy xong bà liền ngắt máy, bỏ mặc Jaejoong tội nghiệp phải tự xoay sở ngẫm nghĩ những điều còn lại một mình.
HIỆN TẠI>>
Jaejoong thở dài thườn thượt, bỏ laptop sang một bên rồi chậm rãi đứng dậy đi tắm. Cậu trầm mình xuống chiếc bồn tắm dập dềnh toàn bong bóng khiến cho những cơ bắp đang căng cứng ngay lập tức giãn ra, thật dễ chịu.
Đúng lúc cậu đang chuẩn bị nhắm mắt lại tận hưởng không gian thư giãn riêng thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
‘Chết tiệt.’ Cậu miễn cưỡng bước ra khỏi bồn rồi với lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh eo trước khi đi ra phòng khách nghe điện.
“Alo?” Heechul sụt sùi mất một lúc rồi mới húng hắng giọng, và chỉ cần nghe đến thế thôi là Jaejoong đã biết chính xác có chuyện gì xảy ra, cậu thở hắt một tiếng.
“Siwon… hức… anh ấy… hức hức… thật vô ý! Tớ ghét lắm Joongie!” Jaejoong chán nản lắc đầu rồi đưa tay luồn vào mái tóc mới chớm ướt của cậu.
“Lần này lại làm sao thế?” Dù những cuộc cãi vã nho nhỏ giữa cả hai chẳng bao giờ kéo dài được quá 5 phút, thế nhưng Heechul lúc nào cũng làm như đã tới ngày tận thế đến nơi.
“Rõ ràng tớ đã nói rằng sẽ có kế hoạch đặc biệt cho ngày kỷ niệm của bọn tớ nhưng anh ấy lại kêu là sẽ đi làm về muộn. Thật quá đáng. Tối nay tớ qua chỗ cậu ngủ có được không?” Jaejoong đưa mắt liếc nhìn đồng hồ trên tường rồi tới cánh cửa phòng tắm, bên trong đó chắc nước trong bồn đã nguội lạnh cả rồi.
“Được thôi, tớ sẽ chuẩn bị phòng cho cậu.” Heechul khẽ khàng nói cảm ơn rồi cúp máy. Jaejoong bỏ điện thoại xuống và đang quay lại phòng tắm thì lại có tiếng gõ cửa vang lên.
‘Giờ thì ai nữa đây?’ Có phần hơi bực dọc, cậu thít tấm khăn đang quấn hờ hững quanh eo vào chặt hơn rồi đi ra mở cửa. Và một vị khách cậu không ngờ tới thình lình xuất hiện phía bên kia cánh cửa.
“Tôi định sang mời cậu dùng chút bánh tráng miệng với tôi, nhưng với cảnh tượng này thì cũng coi như tôi đã được thưởng thức phần của mình rồi.” Nghe được lời đùa cợt ranh mãnh của Yunho, má Jaejoong bất giác ửng hồng, cậu vội vàng che tay lên trước ngực.
“Y-Yunho, không được nhìn!” Yunho bật cười rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại và chìa cái túi bánh ngọt về phía Jaejoong.
“Đừng lo, tôi không nhìn đâu, nhưng cậu nên mặc đồ vào không lại cảm lạnh mất.” Jaejoong cuống cuồng chạy ào vào phòng tìm thứ gì đó để mặc. Cậu thật không thể tin được là Yunho lại chọn đúng thời điểm để xuất hiện đến thế.
Cậu vội tròng vào người chiếc áo phông cùng quần đùi rồi quay trở ra. Vừa ra đến nơi thì đã thấy Yunho tự nhiên như không mà bước vào nhà, giờ đang điềm nhiên ngồi trên sô pha trong phòng khách.
“Này Jung, cậu nghĩ là mình đang làm gì vậy hả? Tôi có nói là cậu được phép vào đâu.” Dường như không thể nào kìm nén được chút lo lắng, Jaejoong giở vờ bực bội lên tiếng, hai tay khoanh lại trước ngực còn một chân thì dậm dậm trên sàn nhà.
“Nhưng đằng nào mà cậu chẳng cho phép, tôi vào trước là để tiết kiệm công sức cho cậu thôi, cậu đỡ phải nói thêm còn gì. Mà này, tôi vừa xem xét một lượt, nơi đây được bày trí đúng như những gì tôi tưởng tượng về nơi ở của cậu đấy. Bộ sô pha đen này, chiếc bàn trang nhã này, những kệ sách xếp gọn trên tường này, và cả chiếc đàn piano nhỏ trong góc nữa chứ. Tất cả đều mang đậm nét đặc trưng của cậu đấy.” Yunho đưa mắt nhìn quanh một lần nữa, nụ cười nhẹ nhàng luôn thường trực trên môi – nụ cười đẹp đến mức khiến trái tim Jaejoong đập lỡ mất một nhịp.
“Như vậy có ổn hay không?” Jaejoong ngồi xuống sát bên cạnh Yunho. Anh khẽ cười một cái rồi ngả đầu về phía Jaejoong.
“Ổn chứ, quá ổn là đằng khác.” Dần dần, cả hai cùng ngả đầu sát vào nhau, và đến khi chỉ còn vài phân nữa thôi là chạm thì…
“Jae, mở cửa!” Tiếng gọi “thân thương” vang lên phá đám phút giây lãng mạn khiến hai người lập tức tách nhau ra và Jaejoong vội vã chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở một cái là Heechul đã nhào ngay vào lòng Jaejoong với chiếc túi đựng đồ có phần hơi quá khổ trên tay. Yunho đột nhiên bị đẩy vào tình thế khó xử, chỉ còn biết hắng giọng rồi từ từ đứng dậy.
“Ừm, cậu và bạn cậu cứ giữ luôn món bánh tráng miệng để thưởng thức. Tôi về đây, gặp cậu sau nhé Jaejoong.” Yunho mỉm cười một chút trước khi rời đi. Jaejoong chán nản thở dài rồi liếc mắt về phía Heechul giờ đang thản nhiên ngồi tấn công hộp bánh sô cô la mà Yunho mới mua.
‘Aish, suýt nữa thì…’ Có phần thất vọng vì bỏ lỡ mất cơ hội ngon ăn, cậu khẽ lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Heechul.
Phía Yunho>>
Yunho quay về căn hộ của mình với tâm trạng thập phần u ám bởi miếng ngon đến miệng rồi còn để rớt, cơ hội tiến xa hơn với Jaejoong thế là tan biến vào hư không. Anh thở ra một tiếng đầy não nề rồi quyết định về phòng đi ngủ. Nhưng cũng chẳng biết là có ngủ nổi không khi mà giờ đây đầu óc anh chỉ hiện lên duy nhất hình ảnh đôi môi anh đào đỏ mọng đang khép hờ như mời gọi ấy, và nó lại mở đường cho dòng ký ức ngày xưa chợt ùa về như thác lũ.
FLASH BACK>>
Ánh chiều tà buổi hoàng hôn dần buông xuống trên khu phố nhỏ nơi những đứa trẻ đang nối gót nhau trở về nhà sau một ngày chơi đùa đầy vui vẻ. Nhưng Jaejoong với Yunho thì lại khác, hai người bạn nhỏ thân thiết đang trùm chăn nằm thoải mái bên cạnh nhau dưới bóng cây đu lớn trong vườn nhà Yunho.
“Jae ah, tớ hôn cậu có được không?” Jaejoong bực mình hậm hực, hai cánh tay nhỏ xíu đã khoanh lại trước ngực.
“Cậu lúc nào cũng hôn tớ đó thôi. Sao giờ còn phải hỏi?” Mặt Yunho chợt đỏ bừng như quả cà chua, mấy ngón tay thì xoắn lại với nhau đầy bối rối.
“Bởi mẹ tớ dạy một quý ông lịch sự thì phải làm vậy. Thế có được không nào? Tớ thực sự rất muốn hôn Jae, vì môi Jae là thứ đẹp nhất mà tớ từng thấy.” Nghe vậy, Jaejoong vui sướng cười khúc khích rồi xích lại gần Yunho bên dưới tấm chăn. Yunho cười rạng rỡ và ngả người liên tục đặt những nụ hôn phớt trên môi người bạn nhỏ. Cảm giác lúc nào cũng thật ngọt ngào khiến Yunho trở nên vô cùng thích thú mỗi khi đôi môi màu anh đào của Jaejoong áp lên môi nhóc.
HIỆN TẠI>>
Yunho đưa tay khẽ chạm lên môi và ngồi cười ngơ ngẩn. Tối nay anh suýt chút nữa đã có thể đánh dấu bờ môi Jaejoong lại thuộc quyền sở hữu của mình, nhưng trời không chiều lòng người, vẫn chỉ là “suýt chút nữa” mà thôi.
‘Mình sẽ có cơ hội khác nhanh thôi, và đến lúc đó nhất định sẽ thành công. Chắc chắn thế!’ Tinh thần quyết chiến quyết thắng như vậy là rất tốt Yunho oppa! Anh sẽ có được BooJae sớm thôi.
NANA’S PRESENT 4 BOBOYUNJAE